Nguyễn Văn Chung: Chính phụ huynh đã 'đầu độc' con em mình...

11:31 sáng 16/01/2017

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ, phụ huynh để trẻ em hát nhạc người lớn chính là đang "đầu độc" một thế hệ trẻ có những suy nghĩ tiêu cực, trưởng thành sớm, phát triển sớm về giới tính.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung được đông đảo khán giả biết đến bởi “công cuộc” tạo hit cho các ca sĩ trẻ. Những ca khúc của anh đóng đinh cho tên tuổi của họ như “Vầng trăng khóc” với Nhật Tinh Anh và Khánh Ngọc, “Mùa đông không lạnh” với Akira Phan, “Nhật kí của mẹ” với Hiền Thục hay “Con đường mưa” với Cao Thái Sơn...

Thời gian gần đây, trong những chương trình thiếu nhi, những trường mầm non, những khu vui chơi đều vang lên những bài hát thiếu nhi mới mẻ và vui tươi như "Khu vui chơi thiếu nhi", "Vui đến trường", "Gia đình nhỏ hạnh phúc to", "Chị thương em lắm",... và thật ngạc nhiên là những bài hát này lại do 1 nhạc sĩ vốn rất đình đám với những ca khúc về đề tài tình yêu như Nguyễn Văn Chung. Chính vì thế, chúng tôi đã tìm gặp chàng nhạc sĩ tài năng này để có thể lắng nghe những chia sẻ của anh về sự thay đổi này.

nguyen-van-chung-1

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung

Thời gian gần đây, cái tên Nguyễn Văn Chung gần như mất hút trên các bảng xếp hạng của các website nhạc trẻ, nhưng lại dần trở nên quen thuộc với các trường mẫu giáo, các khu vui chơi thiếu nhi, các chương trình ca nhạc thiếu nhi, anh có nhận xét gì về điều này? Anh có cảm thấy buồn không?

Cũng buồn chứ, nhưng không nhiều, vì được vinh danh trên bảng xếp hạng đối với tôi là niềm vui, chứ không phải là tiêu chí, là mục đích sáng tác của tôi!. Đã từng có thời gian có đến 3 bài hát của tôi xuất hiện trên cùng 1 bảng xếp hạng, và tôi xem đó là 1 kỷ niệm đẹp của cuộc đời mình, là 1 cột mốc thành công đã qua của mình. Con người tôi không thích cố níu giữ lấy những thành công trong quá khứ mà cứ thích tìm tòi và dấn thân vào những thử thách mới hơn. Và mảng đề tài âm nhạc cho gia đình, thiếu nhi là 1 vùng đất mới dành cho tôi, tôi luôn thích cảm giác như mình là 1 người lữ hành cô độc tìm thấy niềm vui khi phát hiện và khai phá 1 vùng đất mới bị bỏ hoang. Tôi là 1 nhạc sĩ trẻ đầu tiên chọn con đường này, tất nhiên khó khăn cũng nhiều, nhưng khi thành công, thì trái ngọt cũng nhiều.

Vì sao đang rất thành công bên lĩnh vực nhạc trẻ, được xưng tụng là "Ông trùm bài hit" khi liên tục "nâng cấp" hàng sao cho nhiều ca sĩ với những bài hát của mình, mà đột ngột anh lại chấp nhận bỏ ngỏ, chuyển hướng sang dòng nhạc thiếu nhi?

Khi làm nghề này rồi, bạn sẽ nhận ra được rằng cái gì cũng thuộc vào chữ duyên. Không phải tôi giỏi đến mức viết bài nào cũng thành hit, hợp tác với ai người đó cũng thành sao, những bạn ca sĩ đó vốn đã có tài năng, vốn đã có năng lực, khi gặp 1 bài hát phù hợp, trong 1 thời điểm phù hợp, tự nhiên sẽ được khán giả chú ý và đón nhận. Tôi cũng được thừa hưởng thành quả từ đó. Từ khi có con, tôi càng thương con nít hơn. Tôi muốn chú ý và quan tâm đến đời sống tinh thần của con tôi cùng những đứa trẻ khác nhiều hơn. Tôi thấy rằng âm nhạc là phương tiện giáo dục tốt nhất và gần gũi nhất dành cho trẻ con để chúng có thể học được những bài học đầu tiên trong đời, khám phá được những thứ mới mẻ của cuộc sống xung quanh. Vì thế tôi quyết định vun đắp cho lý tưởng mới này của mình.

Đã bao lâu nay, các bé thiếu nhi vẫn hay nghe nhạc Xuân Mai hoặc hát những bài nhạc người lớn, anh có nhận xét gì về điều này?

Nhạc của bé Xuân Mai dù cũ nhưng vẫn rất có giá trị giải trí và học tập với các bé thiếu nhi, việc các phụ huynh thường xuyên cho con mình nghe nhạc Xuân Mai cũng dễ hiểu vì thị trường âm nhạc thiếu nhi ít ai chú ý đầu tư và ít có sản phẩm chất lượng. Nhưng việc các bé nghêu ngao hát những bài nhạc người lớn là do sự thờ ơ và dễ dãi của chính phụ huynh chúng ta.

Tôi đã từng thấy phụ huynh quay hình con mình, các bé trai cứ nhảy nhót "Chúng ta không thuộc về nhau" hoặc các bé gái ngồi hát "em cũng chỉ là con gái thôi" với khuôn mặt biểu cảm đau khổ rồi up lên mạng xã hội đầy tự hào. Nhìn thoáng qua thì thấy rất dễ thương, nhưng đối với 1 đứa trẻ mà nói, thì điều đó không được phép. Vì ở lứa tuổi ngây thơ trong sáng của chúng mà cứ liên tục bị ám ảnh bởi những ca từ yêu đương và những hình ảnh buồn khổ hoặc mơn trớn nhau trong những MV nhạc trẻ như vậy sẽ hình thành nên những suy nghĩ tiêu cực, trưởng thành sớm, phát triển sớm về giới tính. Trẻ con không biết gì, chính chúng ta mới là thủ phạm cổ vũ cho chúng sống trong môi trường đó. Cũng chính vì không muốn các con mình như vậy, và cũng mong muốn góp phần thay đổi môi trường âm nhạc thiếu nhi nên tôi đã quyết định dấn thân vào con đường này, dù biết rằng nó không mang lại nhiều hào quang và tiền bạc bằng con đường tôi đã đi qua, nhưng rõ ràng, là nó ý nghĩa hơn nhiều.

Khi bước đầu viết nhạc thiếu nhi, làm việc, dạy học cho các bé, anh đã gặp những khó khăn gì?

Khó khăn thì nhiều lắm!. Khó khăn đầu tiên là tất cả đều mới mẻ, trước đây tôi hoàn toàn chưa có khái niệm viết nhạc thiếu nhi, khó khăn tiếp theo là vị thế, bên nhạc trẻ tôi có danh tiếng. Lĩnh vực nhạc thiếu nhi, tôi chỉ là 1 người tay ngang so với các anh các chú đang hoạt động trong lĩnh vực này, khó khăn thực tế nhất là hụt hẫng về thu nhập. Đơn giản thôi, khi viết nhạc trẻ, ca sĩ mua bài độc quyền là mình thu ngay 1 khoản không nhỏ, sau đó mỗi lần ca sĩ biểu diễn trên sân khấu là mình được thu thêm 1 khoản nhỏ nữa từ tác quyền biểu diễn và 1 khoản nhỏ nữa từ nhạc chuông chờ. Còn viết nhạc thiếu nhi thì không thể bán cho các bé với giá như người lớn được, chỉ tượng trưng thôi, nhiều khi thích thì tặng, rồi chi phí hoà âm, thu âm, in ấn, phát hành...

Album đầu tiên chưa ai biết để tài trợ, các công ty nhạc chuông chờ cũng chưa tin vào khả năng hoàn vốn nên không hỗ trợ, vì thế tôi phải hoàn toàn tự bỏ tiền túi ra làm, cũng may, các phụ huynh cũng chia sẻ được ít nhiều. May mắn hơn là album "Gia đình nhỏ hạnh phúc to" thành công rực rỡ với những bài hát đã dần trở nên quen thuộc với các gia đình và các trường mẫu giáo. Các đài truyền hình bắt đầu chú ý và phát sóng liên tục những MV thiếu nhi đầu tiên, các bé học trò đầu tiên của tôi khi tham gia trong album được yêu thích và nổi tiếng hơn qua các chương trình như Đồ Rê Mí, The Voice Kid và Gương mặt thân quen nhí như: Bảo An, Ju Uyên Nhi, Trang Thư, Trâm Anh... Tất cả những sự may mắn đó giúp tôi có được thành công bước đầu trong lĩnh vực này.

nguyen-van-chung-2

Nguyễn Văn Chung và những học trò nhí

Những điều đó giúp tôi vượt qua được cái khó khăn lớn nhất: đó là khó khăn về tinh thần. Trước giờ vốn đang thành công trong lĩnh vực nhạc trẻ, bây giờ giống như gầy dựng lại từ đầu, thời gian đầu tiên khi đối mặt với nhiều khó khăn kể trên, tôi bị khủng hoảng, tôi lo, buồn, suy nghĩ rất nhiều, hoang mang không biết con đường mình đi liệu có đúng không?, mình bỏ lại mọi thứ sau lưng như vậy có đáng tiếc không?, rồi sẽ có thành công không?, nếu không thì sao?, mình sẽ mất tất cả hay sao? Rồi thời gian đó tôi đang kinh doanh riêng nên nguồn tiền rất hạn chế, phải xoay trở rất khó khăn và tằn tiện, phải đảm bảo cho cuộc sống tối thiểu cho vợ con?, còn bản thân thì không dám mua sắm gì?. Tôi tự tin là thế, ngạo nghễ là thế, nhưng đêm về, tôi phải đối mặt với bao luồng suy nghĩ, lo âu mà không biết chia sẻ với ai, vì sợ mọi người sẽ buồn. Tôi cứ cố gắng gánh vác mọi chuyện và luôn giữ nụ cười tự tin cho người nhà yên tâm.

Thế nhưng, bây giờ tôi có thể tự tin mà nói, những vất vả khi vun trồng đã qua, bây giờ những hạt mầm của tôi đã nở, và tôi đang đợi chúng lớn lên để cho quả ngọt. Những album thiếu nhi tiếp theo ra đời, dẫn đến sự tin tưởng của nhiều phụ huynh khi cho con em học cùng thầy Chung, nhiều chương trình tin tưởng giao cho tôi huấn luyện các em nhỏ, và biên tập âm nhạc cho chương trình, rồi các trường, các cơ sở cũng đề nghị hợp tác về giáo dục cho trẻ bằng âm nhạc...và nhất là nguồn thu nhập dạo này tốt hơn trước và ổn định hơn trước rất nhiều.

Trước giờ chưa hề dạy học, nhưng bây giờ lại làm thầy dạy nhạc cho các bé, anh có cảm tưởng gì không?

Có lẽ tôi có khiếu dạy con nít, vì tôi thấy rằng mấy bé học trò của tôi bé nào cũng ngoan ngoãn và vâng lời tôi hết, dù phụ huynh hay nói là ở nhà con bướng lắm, nhưng không hiểu sao lại rất nghe lời thầy Chung, rất thương thầy và cũng rất sợ. Tôi cũng không biết giải thích sao, nhưng tôi cảm thấy lòng rất vui khi thấy bọn nhỏ từng ngày tiến bộ, trưởng thành hơn, tự tin hơn trên sân khấu và lễ phép ở ngoài cuộc sống. Tôi tuy dạy hát cho các bé, nhưng tôi thích dạy cho các bé về sự siêng năng, tự học hỏi, dạy sự lễ phép, khiêm nhường, vâng lời người lớn, dạy sự tự tin, nhận biết năng lực bản thân. Và tôi thấy điều tôi đang làm rất ý nghĩa vì nó tác động tích cực đến tương lai các bé.

Gần đây, nhiều người khi thấy anh đạt được những thành công nhất định bên dòng nhạc thiếu nhi, họ cũng bắt đầu đặt chân vào lĩnh vực này để khai phá, cảm xúc của anh thế nào?

Càng nhiều người đặt chân vào đây, tôi càng thấy vui vì các bé càng có nhiều sân chơi, càng có nhiều cơ hội để nghe nhiều bài hát thiếu nhi mới, để tham gia những chương trình thiếu nhi mới. Thế nhưng tôi cũng không ít lo âu, vì không phải ai cũng bước vào đây cũng với tấm lòng trong sáng và tâm huyết thật sự dành cho việc giáo dục thiếu nhi mà kiếm lợi nhuận nhiều hơn. Điều đó không hẳn là sai vì lợi nhuận là điều cơ bản cần thiết trong đời sống thực, nhưng nếu lộ liễu quá, thực dụng quá thì sẽ gây tác động không hay đến tâm lý những đứa trẻ khi để chúng vô tình chứng kiến những cuộc đấu đá nhau, mua chuộc nhau giữa những người lớn với nhau trên chính sân chơi của chúng. Làm nhạc cho thiếu nhi cần nhiều thời gian và sự kiên trì tận tuỵ để ấp ủ, để chăm bón, chứ không phải cứ cao hứng lên thì tuyên bố là được.

 

nguyen-van-chung-3 nguyen-van-chung-4

Những sản phẩm dành cho thiếu nhi của Nguyễn Văn Chung

Anh nghĩ thế nào khi bây giờ người ta không gọi anh là "ông trùm tạo hit" mà lại gọi anh là "nhạc sĩ của những ca khúc về gia đình"? Anh có mong muốn gì với con đường này của mình?

Cái tên đầu tiên nghe "oai" quá, còn cái tên sau nghe hiền lành, dễ mến và "quốc dân" hơn. Cái danh xưng nào cũng do khán giả yêu mến và trân trọng đặt cho, tôi không được chọn lựa. Và cũng không cần chọn lựa, vì với tôi, chỉ cần những bài hát của tôi luôn nằm trong lòng mọi người cùng những ký ức đẹp là tôi hạnh phúc rồi. Tôi biết rằng viết nhạc trẻ thì thành công nhanh hơn nhưng cũng mau lãng quên hơn, những bài nhạc trẻ dù hay đến mấy rồi qua năm sau khán giả cũng quên đi để nghe những bài mới, nhưng những bài hát thiếu nhi thì không, nếu hay, chúng sẽ gắn liền trong tâm trí của đứa trẻ đến suốt cuộc đời, những đứa trẻ rồi cũng sẽ lớn lên, cũng phải có gia đình, có con cái. Vì thế tôi lựa chọn 1 con đường thành công lâu dài hơn. Tôi mong muốn những bài hát thiếu nhi của mình sẽ gắn liền trong tâm trí những đứa trẻ từ đây về sau, nó sẽ trở thành những bài hát đầu tiên, những bài học đầu tiên cho mọi đứa trẻ trong những tháng năm đầu đời. Đó là lý tưởng lớn nhất của tôi khi ươm trồng khu vườn âm nhạc thiếu nhi này. Tôi mong rằng khán giả sẽ luôn ủng hộ dự án tâm huyết này của Nguyễn Văn Chung.

Cám ơn anh đã dành thời gian chia sẻ!

Hiến Tửu

Hãy lưu bài viết hữu ích này vào hồ sơ cá nhân của bạn để có thể dễ dàng xem lại bạn nhé!

Tin tức liên quan